- Giang Min Hy, con chuẩn bị đồ xong chưa? Nhanh chúng ta còn ra sân bay nữa đấy! Sắp muộn rồi kìa! - Giang Thuỳ Dương bận rộn vừa lo sắp đồ vừa lo giục con gái.
Giang Min Hy dù bị thúc giục là thế nhưng con bé vẫn rất nhởn nhơ không hề có ý định sẽ xu dọn đồ nhanh hơn. Cái dáng vẻ thong dong của con bé, Giang Thuỳ Dương nhìn mà phát bực nhưng cô có nói nó cũng chẳng chịu nghe.
- Kìa, nhanh lên đi chứ? - Giang Thuỳ Dương hối thúc nói.
- Con biết rồi mà mẹ. Nhưng cũng tự mẹ í, cứ lo làm việc nên hôm nay chúng ta mới ngủ quên đó. - Giang Min Hy thế mà lại trách ngược lại mẹ mình.
- Thôi đi, hai người một mẹ một con cứ cãi qua cãi lại mãi không biết chán à? Chúng ta phải nhanh lên nữa đấy! Có biết bao nhiêu việc cần phải làm sau khi hạ cách còn máy bay thì sắp sửa cất cánh luôn rồi. Thiệt tình à… - Văn Hạo dửng dưng ngồi ở ghế sô pha xem ti vi, anh ta không giúp hai mẹ con phụ một tay đã đành, đằng này lại còn dám mở miệng ra trách móc.
- Bố nuôi là cái đồ lười như heo. - Giang Min Hy bĩu môi giận dỗi nói.
Hai tay chống eo nom mới đáng yêu làm sao. Văn Hạo yêu chiều nhìn con bé. Nhưng vẫn lười biếng không muốn giúp nó xu đồ vào vali.
- Được làm heo trong thời buổi này cũng là một sự sung sướng đấy con gái ạ. Bố nên tận hưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938364/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.