🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đối diện trước sự gay gắt của Giang Thùy Dương, Lục Thiên Ngôn một lần nữa đã ý thức được rằng cô thật sự đã chán ghét anh như thế nào. Nhiều hơn cả hai chữ chán ghét, đó chính là “Căm hận”. Cô căm hận anh vì anh là kẻ đã gây ra mọi đau khổ cho cô. Anh hiểu, và anh chẳng có gì để biện minh cho mình hết. Bởi lẽ, đúng thực là anh đã sai với cô trước, dù ít hay nhiều.



Vậy mà anh còn đang hi vọng cái gì vậy chứ? Vào một tình yêu đã chết của cô? Thật hoang tưởng! Lục Thiên Ngôn thầm nghĩ. Cũng tự nở một nụ cười tự giễu cho chính mình.



- Anh xin lỗi. Khiến em phải khó chịu rồi. – Lục Thiên Ngôn cố điều chỉnh lại cảm xúc, lãnh đạm nói một câu, sau đó ra hiệu cho trợ lí, ý muốn rời đi trước.



- Chú ơi, cảm ơn chú! – Giang Min Hy thấy Lục Thiên Ngôn đang chuẩn bị rời đi bèn lên tiếng nói.



Không ai nghĩ con bé sẽ lại cảm ơn anh sau khi Giang Thùy Dương, mẹ nó vừa mới tức giận với anh xong. Có lẽ là vì con bé ở trong nên không nghe thấy hai người bọn họ nói chuyện gì nên mới thế. Dẫu vậy thì Lục Thiên Ngôn vẫn mỉm cười vì con bé nói cảm ơn mình.



Con bé rất dễ thương và lễ phép, một chút hoạt bát và tinh ranh, con bé mang theo dáng dấp của một Giang Thùy Dương của hồi nhỏ, cũng bởi vậy nên anh rất thích con bé. Đây là lần đầu tiên anh quý một ai đó

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938340/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Yêu Hận, Hận Yêu
Chương 37: Nghi ngờ mọi thứ
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.