- Mẹ cháu bình thường chỉ cười khi ở bên cháu lúc ở nhà thôi chứ bình thường với người khác mẹ lạnh lùng lắm. Nhưng mà mẹ ở bên cháu cũng không được cười tươi như vậy bởi mẹ phải đi làm mệt nhiều lắm. – Giang Min Hy ngây ngô nói. Cũng không để ý được thái độ khác lạ trên vẻ mặt vốn lãnh đạm của Lục Thiên Ngôn.
- ... – Lục Thiên Ngôn nhất thời sững người vì không nghĩ sẽ có một ngày anh nghe được ai đó nhận xét về Giang Thùy Dương bằng hai chữ “lạnh lùng”.
Trước giờ cô không phải một kẻ lạnh lùng, trong mắt anh, trong lòng anh thì cô vẫn mãi là một cô gái hoạt bát ngày nào, chỉ nghĩ là cô chỉ lạnh lùng với một mình anh thôi, thật không ngờ là...
- Chú nghĩ gì thế? Chú mau gọi phát thanh đi, cháu cần phải về với cô giáo nữa. – Giang Min Hy thấy Lục Thiên Ngôn không có động tĩnh gì bèn lay nhẹ người anh.
Lục Thiên Ngôn bấy giờ mới giật mình, bằng hoàng trở về thực tại.
- Chú không sao. Bây giờ chú sẽ nói với phát thanh là nói với cô giáo cháu một tiếng sau đó gọi mẹ cháu đến đón cháu nhé? – Lục Thiên Ngôn dịu dàng nói, anh vẫn muốn giữ ý định dùng Giang Min Hy để được gặp Giang Thùy Dương.
- Không được đâu ạ. – Min Hy vẫn lắc đầu từ chối.
- Tầm giờ bố mẹ cháu đang phải đi làm, sẽ không tiện đi đến đón cháu đâu. Với lại đón về lại không có ai trông cháu, mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938342/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.