Bẵng đi khoảng một tháng, cả hai người Lục Thiên Ngôn và Giang Thùy Dương đều không có thêm bất kì một lần gặp mặt nào nữa dù cho cả hai vẫn đang cùng sống chung trong một thành phố.
Dẫu vậy nhưng mỗi người lại đang có những tính toán riêng dành cho đối phương.
- Sao rồi? – Lục Thiên Ngôn lãnh đạm hỏi trợ lí.
- Cô Giang Thùy Dương vẫn âm thầm điều tra lại chuyện năm đó. Không giống với lúc trước, bây giờ có vẻ điều tra gắt gao hơn rồi. Tôi đoán là phải có lí do gì đó nên cô ấy mới tìm kiếm gắt gao như thế nhưng lí do thật sự là gì thì... – Trợ lí không tự tin nói ra suy đoán của mình.
- Cô ấy tìm ra được những gì rồi?
- Không nhiều, đều là những bằng chứng nổi không đủ căn cứ để biết được sự thật đằng sau đó.
- Tốt. Cậu tuyệt đối không được để lộ ra bất cứ thông tin gì biết chưa?
- Rõ thưa sếp. – trợ lí kính cẩn cúi đầu chuẩn bị rời đi.
Nhưng còn chưa kịp đi ra đến cửa thì anh ta đã lại quay lại. Vẻ mặt có phần nghiêm trọng.
- Sếp à, lão Lục nói muốn gặp mặt anh. Nói là anh hãy đến đó vào buổi trưa.
- Ông nội muốn gặp tôi? Tại sao không cho người gọi điện trực tiếp cho tôi mà phải nói qua cậu? – Lục Thiên Ngôn thoáng có chút bất ngờ xong liền thắc mắc hỏi lại.
Lại nói, kể từ cái đêm hôm Giang Thùy Dương bỏ đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938338/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.