Ngồi nói chuyện với nhau toàn là những chuyện trên trời dưới đất của cả hai ngày xưa, kể đi kể lại nhiều lần mà vẫn cảm thấy nó như chỉ vừa mới xảy ra vậy, mọi thứ dường như diễn ra nhanh quá.
- À đúng rồi Mẫn Phong, cuối tuần này có buổi từ thiện đến từ trường đại học Hoa Sen của các bạn sinh viên cùng với nhà trường đến cô nhi viện Hướng Dương của chúng ta đấy, cậu sắp xếp được thời gian về cô nhi giao lưu với mọi người không vậy.
- Dồi ôi, tui sắp xếp rồi, cuối tuần tôi sẽ về phụ giúp các dì và bà nữa chứ, cũng phải có người giao lưu dẫn dắt các bạn sinh viên đó thăm quan cô nhi viện với lại giao lưu cùng các trẻ nhỏ ở chỗ chúng ta nữa ấy, tui không về sao mà được.
- Ừm vậy để lát về tôi sẽ hỏi dì Trương xem phân bố tôi và cậu hướng dẫn họ như nào và những đâu rồi tôi sẽ nhắn cho cậu ha.
- Oce bà.
Rồi cũng nhà ai người đó về, Mẫn Phong đưa Tuệ Mẫn về rồi anh cũng về luôn, chứ ai đời để một cô gái về đêm một mình cơ chứ.
Buổi từ thiện cuối cùng cũng được diễn ra, sáng nay Tuệ Mẫn và Mẫn Phong đã chuẩn bị mọi thứ từ rất sớm cho buổi thiện nguyện hôm nay của trường đại học Hoa Sen, mấy người lúc trước được cô nhi viện nuôi nấng hôm nay cũng có vài người trở về để phụ giúp một tay, nhìn thôi cũng đủ thấy ấm áp rồi.
- Tuệ Mẫn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865665/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.