Lãnh Hàn ăn một cái tát của cô, hắn cảm nhận rất đau nha, cái tát không hề nhẹ một chút xíu nào, khi cô tát xuống mặt của hắn lệch nhẹ qua một bên, hắn cảm thấy ran rát bên má đó, chưa dừng lại ở cái tát cô còn chửi hắn một trận nữa mà hắn đứng hình nghe từng chữ mà cô chửi, rồi lại còn đuổi hắn cút khỏi đây nữa chứ.
Cứ tưởng Lãnh Hàn sẽ đánh trả lại cô, nhưng không hắn đứng dậy cùng với đám thuộc hạ của mình rời khỏi đây mà không nói một lời nào nên Tuệ Mẫn cứ nghĩ hắn đã thấm sau những câu nói của cô mà về suy nghĩ lại, nhưng cô làm sao biết được sau này chuyện gì sẽ đến với cô nên cô cũng mặc kệ.
Thuộc hạ của Lãnh Hàn bất ngờ đến nỗi không biết nên suy nghĩ theo kiểu gì đây, làm gì có ai mà chống lại thiếu gia mà còn lành lạnh không một chút thương tích gì chứ trời, không cho kẻ đó một bài học vì dám hỗn láo luôn, nhưng chỉ có trợ lí Trương chỉ có cậu ta mới biết được thiếu gia nhà mình là đang chuẩn bị cho cô gái Lâm Tuệ Mẫn kia một bài học có thể gọi là sẽ khủng bố lắm đây, thôi chỉ biết cầu nguyện cho cô gái nhỏ kia vậy.
Chứ có đời nào thiếu gia nhà cậu ta bỏ qua cho ai đó được, có ý đồ thôi cũng đủ sống không bằng chết rồi huống chi đây vừa tát vừa chửi nữa chứ, kiểu này xong rồi.
Sau khi hắn rời khỏi đây, cô cũng nhanh chóng đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865664/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.