Từ nãy đến giờ là Tuệ Mẫn kìm nén lại cơn uất ức trong lòng, tự dưng bây giờ thấy bạn thân của mình tới dỗ dành cô oà khóc lên như một đứa trẻ, Tuệ Mẫn ôm lấy Mẫn Phong mà khóc nức nở, Mẫn Phong không biết cô bạn này của mình đã chịu uất ức gì mà khóc như vậy chứ, trước nay cô có vậy đâu.
Mẫn Phong xoa xoa lưng cho Tuệ Mẫn để cô bớt sợ đi một chút để cô khóc cho thoả mãn đi đã rồi anh sẽ hỏi cô mọi chuyện sau, sau một hồi khóc cũng tèm nhem cái áo của Mẫn Phong rồi cô mới chịu buông ra, Tuệ Mẫn lấy cái áo của Mẫn Phong lau nước mắt rồi xì mũi vào nó.
Mẫn Phong quá quen thuộc với cái cảnh ở dơ này của cô bạn mình, mỗi lần ăn xong cái gì đó cô cũng hay chùi ra áo của anh vậy, có khi anh đưa khăn giấy cô không thèm lau miệng mà lấy áo của anh lau, anh có chửi cô mấy lần nhưng mà càng chửi cô càng lì hơn, nên Mẫn Phong cũng mặc kệ cô bạn này của mình, hai đứa dù gì cũng ở với nhau từ hồi bé đến giờ nên chuyện đó anh thấy bình thường.
Thấy cô nín rồi, chỉ còn nấc cụt nữa thôi, Mẫn Phong rót cho cô miếng nước để cô uống, xong rồi anh mới hỏi cô.
- Tuệ Mẫn cậu kể đầu đuôi cho tớ nghe xem nào, cậu tại sao lại vô đây, còn nữa những vết băng trên tay chân cậu là sao.
- Mẫn Phong, hồi chiều tớ trang trí hoa xong tính gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865661/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.