Sáng hôm sau, tại tập đoàn Lãnh Thiên Cơ có hai người đàn ông đang ngồi nói chuyện, Lãnh Hàn thấy lạ sao hôm nay thằng bạn anh lại đến đây sớm vậy cơ chứ, ma nhập nó à.
- Này bị vậy lâu chưa sao không đi khám đi.
- Cậu là ý gì, tôi có bị gì đâu mà phải đi khám, hâm à.
- Chứ không sao hôm nay hiện hồn ở phòng tôi sớm vậy.
- Này Hàn, tập đoàn cậu trước nay chưa từng có rắn rết hay bất cứ con gì nguy hiểm, sao đột nhiên lại có rắn mà còn là rất nhiều rắn chứ không phải một hoặc hai con.
- Cậu nói vậy là sao, tập đoàn tôi tạp vụ được tuyển rất chất lượng, không thể nào để xảy ra cái việc mà cậu vừa nói được, hơn nữa các hệ thống báo nguy và khẩn cấp được trang bị rất tốt làm gì có việc có rắn.
- Tuần trước tôi có ghé tập đoàn để chơi với cậu, nhưng vô tình cứu được một mạng người trong phòng bơi của tập đoàn, ở dưới còn có rất nhiều rắn.
Lãnh Hàn nghe Mẫn Đức nói mà anh thấy bất ngờ, thằng bạn anh không bao giờ nói dối mấy chuyện quan trọng như này cả, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra trong tập đoàn anh vậy chứ.
- Vậy người bị hại là nhân viên nào ?
- Không phải là người của tập đoàn, cô ấy là người đến để phụ việc cho buổi tiệc của nhân viên tuần trước, không biết là ai ra tay tàn độc như vậy, cũng rất may là rắn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865660/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.