Tưởng chừng như Tuệ Mẫn sẽ bị chôn xác ở dưới nước này chung với bầy rắn luôn chứ, nhưng không ngờ bây giờ cô tỉnh lại sau sự dành giật sống còn đó lại thấy mình đang ở trong bệnh viện, xung quanh toàn dây truyền cắm vào tay cô, thêm mùi thuốc sát trùng kinh khủng nữa chứ, cô nhìn mọi thứ xung quanh căn phòng này thì chỉ thấy có một mình cô.
Mà không đúng, sao cô lại ở trong bệnh viện, lại còn ở một căn phòng tiện nghi đầy đủ này nữa cơ chứ, rồi tại sao cô đến được đây, rồi ai cứu cô hay là cô đã gặp diêm vương rồi và đây là giấc mơ diêm vương cho cô sống lại, rất nhiều câu hỏi được Tuệ Mẫn đặt ra trong đầu.
Tuệ Mẫn không suy nghĩ gì được hơn nữa, cô ngồi dậy giật phăng mấy chiếc dây loằng ngoằng được cắm ở tay cô nhưng chưa kịp giật ra thì có một người đàn ông bước vào.
Người đàn ông này dáng vẻ ngoài to lớn, khuôn mặt nhìn rất lạnh lùng nhưng cô thấy khuôn mặt anh toát lên vẻ điềm đạm, cũng như rất ấm áp mặc dù chưa tiếp xúc, nhưng cô nghĩ chắc anh không phải người xấu, nhìn chắc cũng phải ngoài ba mươi rồi, nhưng khoan sao anh ta lại vào đây chứ, không lẽ anh ta là người cứu mình.
- Cô tính đi đâu sao cô bé ?
- Tôi phải về nhà, phải ra ngoài trả tiền viện phí với lại phải tìm bạn của tôi nữa, chắc họ sẽ lo lắng cho tôi lắm.
- Cô cứ yên tâm nằm đây dưỡng bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865662/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.