Lãnh Hàn kêu thuộc hạ của mình ném cô ta xuống dưới cái hố đó một cách tàn nhẫn, nhưng Đàm Di Vân rất lì lợm, cô ta vùng vẫy bò lại nắm lấy chân của Lãnh Hàn mà khóc lóc van xin một cách thảm thiết như nhà có người mất vậy, sợ còn hơn thế nữa.
- Chủ tịch tôi biết sai rồi...tôi không biết cô ta là người phụ nữ của ngài, nếu biết có cho tôi thêm một trăm cái mạng nữa tôi cũng không dám đâu ạ...
- Đối với tôi là không có sửa sai, nếu biết sai thì ban đầu đừng ngoan cố làm cho bằng được, bây giờ làm xong rồi thì nhận hậu quả thôi.
- RA TAY ĐI.
- Aaaaaaa...không...đừng làm ơn kéo tôi lên với...không tôi không muốn chết...aaaaaa...đừng qua đây...đừng qua đây...aaaa...
Đàm Di Vân bị thuộc hạ của hắn ném xuống dưới cái hố, sau khi xác định là cô ta đã bị rắn độc cắn bất tỉnh, sau đó tạo lại hiện trạng như bị sập bẫy rồi rời đi không một dấu tích để lại, bây giờ hắn quay về để chờ các trang báo đưa tin có xác chết do rớt bẫy thú trong rừng hoang mà thôi.
Tại tiệm hoa của Lâm Tuệ Mẫn lúc này, cô đang loay hoay làm hoa cho khách thì chuông điện thoại reo lên, là số lạ nhưng Tuệ Mẫn không nghĩ gì nhiều khách đặt hoa cô nên số lạ là chuyện như cơm bữa với cô.
- Dạ alo.
- Em xem tin tức sáng nay chưa bảo bối nhỏ.
- Anh gì ơi, anh nhầm số rồi ạ.
- Từ điển của tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865650/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.