Ở quán coffee nhỏ lúc này có hai người nhàn nhã ngồi tám với nhau như mọi lần, Lâm Tuệ Mẫn và Lý Mẫn Phong, hôm nay chủ nhật nên bọn họ hẹn nhau đi coffee trò chuyện, đã lâu lắm rồi cũng không đi với lại thời gian qua hoi đen đủi gặp bao nhiêu chuyện không đâu vào đâu, còn xém nữa nguy hiểm đến tánh mạng nữa, cũng may ông trời phù hộ, chứ không bây giờ không biết mọi chuyện nó sẽ tồi tệ đến mức nào.
- Tuệ Mẫn, sao rồi đủ tiền mua một căn nhà nhỏ chưa hay tôi cho bà mượn nè còn thiếu bao nhiêu nữa.
- Thôi không cần cho tôi mượn đâu, tôi vẫn còn ở với dì và đám trẻ ở cô nhi, bây giờ xa họ thì sẽ buồn chết mất, thật ra tiền thì tôi dư để mua một căn nhà nhỏ cho bản thân tôi rồi, nhưng mà nó không phải ở đây.
- Ủa gì vậy bà, mua nhà không mua ở đây đi cho tiện chứ đòi mua ở đâu ?
- Tui có ưng được một căn nhà nhỏ ở một nơi đẹp lắm, nó không phải là thành phố hoa lệ như này đâu, nó là một vùng quê người ta hay gọi là vùng quê nghèo ấy, tôi muốn về đó sống cuộc sống bình dị chứ không phải lao đầu tất bật vất vả kiếm sống mưu sinh, rồi đấu đá nhau như trên này.
- Vậy bà tính khi nào sẽ về đó sống, à bữa nào rảnh dẫn tôi xuống đó xem nhà bà nha.
- Ừm được mà, rất hân hạnh được đón tiếp khách như cậu...hahaha...nhà đó tớ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865645/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.