Vài ngày sau thì Lâm Tuệ Mẫn cũng được bác sĩ cho xuất viện về nhà, vết thương trên đầu cô giờ cũng được tháo ra, nhìn không thôi thì đâu ai biết được cô bị thương cơ chứ, cô dặn bác sĩ tháo băng cho cô để cô về cô nhi viện các dì không biết cô bị thương, chứ không thôi các dì sẽ lo lắng cho cô lắm.
Hôm nay cô không mở tiệm bán ngay mà cô về cô nhi, cũng đã khá lâu cô đi mà không quay lại, giờ về chắc cũng khó ăn nói với các dì, thấy Lâm Tuệ Mẫn về, dì Đồng đang lau dọn lại chiếc xe chở bọn trẻ đi học thấy cô về thì đi ra hỏi thăm cô.
- Con bé này, con là tính ngủ ở tiệm hoa đó luôn sao, sao hôm nay mới chịu về đây chứ.
- Dạ con chào dì Đồng, tại tiệm hoa của con dạo gần đây khách hàng đặt hoa tăng nhiều quá nên con tranh thủ làm rồi ngủ lại ở tiệm luôn, chuyện con ngủ lại tiệm như cơm bữa ấy mà dì...hì...hì...
- Thôi vô thăm dì Trương vơia các em nhỏ đi, các em nhỏ nhớ con lắm đó, ngày nào dì chở chúng đi học chúng cũng hỏi chị Mẫn đâu, ta phải nói giùm con đó nha.
- Dạ vâng con biết rồi ạ, con vào nha dì Đồng.
Lâm Tuệ Mẫn vào bên trong, cô đi hẳn xuống dưới nhà bếp, cô biết khoảng thời gian này dì Trương chỉ có ở dưới bếp chuẩn bị thức ăn cho các em nhỏ bữa trưa mà thôi, vừa vào gần cửa bếp cô đã nghe giọng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865651/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.