Hắn nheo nheo mắt nhìn tôi, hất nhẹ hàm:
– Xúc cát đưa đến chú béo kia, năm mươi một tiếng.
Năm mươi nghìn một tiếng cũng được. Việc chân tay nặng nhọc vốn được trả công cao hơn mấy việc nhẹ nhàng nên tôi đành chọn dù biết là cực. Lúc này tôi cần tiền hơn bao giờ hết, có việc mà làm là tốt rồi. Tôi nhìn theo ánh mắt hắn, thấy một đống cát vàng ven đường do ô tô đổ xuống, lại thấy gần đó có cái xe cút kít thì bước lại.
Làm việc thôi!
Xúc cát cho lên xe, đẩy xe đến chú béo. Công việc đơn giản, không quá nặng nhọc chỉ có lặp đi lặp lại, thứ công việc chân tay dễ khiến người ta sinh nhức mỏi chán ghét, có điều nghĩ đến khoản tiền công tàm tạm nhận được thì tinh thần tôi cũng được lên cao mà cố gắng. Từ giờ đến mười một giờ là còn bốn tiếng, hai trăm ngàn cũng không tệ, đâu ai tự nhiên cho không mình hai trăm đâu. Cu Thành em trai tôi mắc bệnh tim, thi thoảng lại phải vào viện, lúc trước bố mẹ tôi lo cho em, dù vất vả nhưng tôi cũng không cần nghĩ đến, hỗ trợ được bố mẹ bao nhiêu thì hỗ trợ, nào ngờ tai nạn xe công ác nghiệt cuối năm ngoái đã cướp bố mẹ khỏi chị em tôi, để lại hai đứa tôi bơ vơ giữa cuộc đời. Tôi lớn rồi thì không nói, em tôi còn nhỏ quá, nó mới học lớp tám, còn ngây ngô vụng dại. Nghĩ đến chuyện cũ mà tôi lại ứa nước mắt… Cũng may đợt này cu Thành vào viện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387269/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.