Ngẫm tới ngẫm lui, bà Ngự vẫn không thấy mình sai. Chuyện Liên không sanh đẻ được là sự thực. Nói lúc này hay lúc khác, cách này hay cách khác thì có gì khác nhau. Đã là chuyện không hay thì có tránh né cỡ nào cũng khiến kẻ những người có liên hệ bị tổn thương.
- Nhưng cách nói của má khiến người khác càng buồn và đau hơn nữa. Má vợ con cũng khổ vì chuyện đó lâu nay…
- Mỗi người có cái khổ riêng. Của ai người nấy chịu…
- Sao má vô tình quá vậy?
- Mày nói vậy mà nghe được hả Đạt? Vậy cái lúc mà mày buồn, má mày bị người ta sỉ vả, mày có thương có xót cho má mày không?
Đạt thở dài.
- Má vợ con trước nay luôn hiền hậu, nhịn nhường…
Bà Ngự càng nghe càng ấm ức. Bà thuật lại chuyện bà Chung hùng hổ tới đòi bắt má con Liên về. Liên thì bà không giữ nhưng cháu gái của bà thì bà không bao giờ giao. Nhưng lúc ấy bà sức yếu thế cô, một mình không thể chống lại. Bà nhấn mạnh chuyện Bửu đã vô phòng đập bàn vỗ ghế để dằn mặt bà, còn thách thức bà đi thưa kiện vì Bửu biết nhà bà lúc đó chẳng còn lại bao nhiêu tiền. bà nhục nhã và uất ức tới phát bịnh liệt giường.
Bà Ngự hung dữ là sự thực, nhưng thói đời thay đổi, lúc sa cơ thất thế bị chà đạp cũng lẽ thường tình. Chẳng qua đều “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, đến lời nói của Đạt còn khó giữ được cái uy thủa trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029041/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.