Diệp đã ra tới bến đò nhưng hôm nay chủ đò nghỉ nên Diệp đành quay về. Bình thường đi phía đó, Diệp vẫn hay vào nhà bằng cửa sau nhưng lúc nãy Thìn đã đóng nên Diệp mới vòng qua hông lên đằng trước. Vừa đẩy cửa thì cảnh tượng khủng khiếp đã xảy ra. Thìn lập tức ngồi dậy rồi tránh qua một bên, còn Liên thì kéo áo lùi sâu vô vách. Không thèm hỏi câu nào, Diệp lập tức xắn cao tay áo lao vô đánh tới tấp. Liên chẳng thể làm gì, tay cô đang phải nắm áo che ngực nên chỉ còn cách gục đầu giấu mặt vào hai đầu gối.
Vào tới nơi, chỉ cần liếc sơ, Đạt cũng biết đang xảy ra chuyện gì nên anh không hề lên tiếng. Liếc qua Thìn đang đứng ở góc cột, thấy hắn mặt mày thản nhiên, hoàn toàn không hề có ý muốn bênh vực nhân tình thì Đạt đoán ả này chỉ là qua đường, Thìn sẽ không vì vậy mà động tay động chân với Diệp nên Đạt không cần ở lại.
- Diệp à, anh định tới nhờ cô một chuyện. Giờ như vầy thì… bữa khác anh tới.
Diệp đang hăng máu thì dừng lại thở hổn hển, cô túm tóc Liên.
- Anh không muốn biết con đàn bà dâm tiện này là a hay sao?
Đạt đáp thản nhiên.
- Loại dơ bẩn đó, anh biết để làm gì?
- Anh Đạt à!
Cẩm đã vào theo, cô đang ôm cánh tay anh khép nép sợ hãi. Đạt không muốn để người trong sáng như Cẩm phải nhìn thấy cảnh nhơ nhớp này nên anh mau chóng xoay người dìu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029039/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.