Cái ân tình mà Liên kể, Đạt không thể nào chấp nhận được!
Đâu phải Đạt không hiểu cho nỗi khổ của thân đàn bà góa bụa đeo mang con nhỏ, nhà lại đang cơn suy sụp cần nơi nương tựa. Nhưng nếu đó là một người khác thì có lẽ… Đạt đã dễ dàng tha thứ.
Đối với Liên, có gì mà anh không thể tha thứ! Nhưng cô không thể ỷ vô đó để làm tổn thương tự ái đàn ông và thể diện của kẻ làm chồng.
Lúc nằm dưỡng bệnh ngoài kia, giữa cơn lạnh của gió mùa Đông Bắc cùng vết thương hở miệng hành hạ, anh chỉ mong ngóng về đây, sợ cô lo sợ cô buồn rồi gầy héo. Có những lúc đau đến tận óc, tưởng chừng không qua khỏi, anh đã thầm van vái cho cô hãy quên anh, lúc đó, anh thực sự muốn cô vui vẻ sống hết cuộc đời còn lại. Nhưng anh không chết mà vết thương thì kéo dài mãi không lành. Trong lòng Đạt lại xuất hiện mối lo. Đó là viễn cảnh cô tái giá trước khi anh quay trở lại. Mấy bận tự hỏi lòng mình sẽ đối diện ra sao? Giận! Chắc chắn sẽ giận, rất giận! Nhưng sẵn sàng bao dung, sẵn sàng tha thứ, sẵn sàng dang tay chào đón cô về lại bên anh như chưa có chuyện gì. Nhưng đó là ai kìa, còn với Bửu… thì lại khác.
Có nằm mơ Đạt cũng không ngờ nổi. Một kẻ như Bửu, cái kẻ mà nhìn thấy dáng thôi là anh ngứa mắt, nghe một tiếng thở cũng thấy ứa gan, vậy mà đường hoàng bước vô phòng anh chẳng khác gì khách quí!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029037/chuong-114.html