Trời hết mưa thì nắng. Lúa vào vụ mới, trên cánh đồng ngập nước, mạ trổ xanh mơn mởn. Mùi thơm của đầm sen vừa nở bay thoang thoảng vào phòng. Cửa sổ, hầu như luôn để mở. Rủi… anh có xuống thì anh không cần gõ cửa, không phải đứng trong mưa, trong nắng đợi chờ.
Nắng sáng rọi lên lớp mạ vàng, tạo ra tia cầu vồng lấp lánh. Mân mê xong chiếc đồng thì Liên đem kim chỉ ra thêu. Tay nghề Liên lên “cơ” thấy rõ, không đẹp như thợ nhưng nhìn cũng ưng mắt.
- Liên!
Đó là giọng của Bửu ngoài lớp cửa. Cứ dăm ba bữa, Bửu ghé một lần, sáng đi chiều về, thi thoảng ở chơi liên tù tì mấy bữa. Hầu như lần nào tới, anh cũng đứng đó gọi đúng một từ, là tên cô. Liên không trả lời, im lặng với cô chính là sự đáp trả đang thét nhất.
Ban đầu, Liên bực. Dần dà, cũng thành quen. Khổ nỗi cái “mặt dày mày dạn” của Bửu lại đáng thương trong mắt những người còn lại. Cũng không thể trách họ. Chín tháng rồi, Đạt chẳng tới lui, trong khi Bửu chưa bao giờ thôi nhẫn nại. Nếu không phải Bửu đã lấy Châu thì có lẽ… Không, chắc chắn, bà Chung và Cúc sẽ cùng nhau hiệp lực giúp anh thỏa nguyện.
Mặc bà Chung khuyên, kệ Cúc nài nỉ, Liên ở miết trong phòng không chịu gặp. Liên còn xin bà Chung, nói khéo, không thì cấm tiệt, miễn sao đừng cho Bửu tới nhà. Nhưng bà từ chối, Bửu đối với Liên thế nào, bà không biết, còn đối với bà và Cúc, thì anh chính là một kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029023/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.