Cái đồng hồ nhỏ xíu, đừng nói kim giờ, đến cây kim phút cũng chạy chậm rì, ì ạch hồi lâu mới qua một số. Lắm lúc, Liên tưởng nó bị chết rồi cũng nên. May thay, cây kim giây còn lê lết, thời gian khô héo của Liên cũng nhờ nó kéo cho qua. Chừng thấy kim ngắn đáo hết một vòng, điểm giữa số XII, Liên liền lôi vở ra gạch ngay một gạch.
Một ngày của cô trở nên bận rộn hơn từ đó. Phụ sự xong việc nhà, cô ào vô phòng ngồi đếm mấy cái gạch trên giấy. Cuốn vở mới gạch hai trang đã cũ mèm, sờn mép. Còn chiếc đồng hồ thì khỏi nói, hễ rảnh thì cô lôi ra nhìn ngắm, mân mê. Lớp vàng mạ có hơi người, sáng coóng không cần xi. Hoa văn trến nắp, cô gần như thuộc hết.
Lẽ ra, chiếc đồng hồ đối với cô là vật bất ly thân. Nhưng túi áo bà ba luôn rộng, thi thoảng, Liên quên nên cúi xuống mà chẳng dè chừng, làm chiếc đồng hồ rớt xuống nền cái “cụp”. Tim Liên muốn văng ra khỏi lồng ngực, mấy thứ mắc tiền thì hay đỏng đảnh. Chỗ cô lại là xứ ruộng đồng, lỡ hư thì kiếm đâu ra người sửa. Nên cô đem nó cất kĩ trong phòng.
Chờ mãi, số gạch trên sổ cũng chịu tăng lên năm mươi tám, tức, qua ngày mai thì anh sẽ về như đã hẹn, Liên thức cả đêm không ngủ được để chờ trời sáng. Từ tinh mơ, cô đã thay Sắng ra chợ mua đồ, vì cô muốn mua thêm vài thứ nấu cho anh ăn. Nếu anh xuống khoảng đầu hôm thì cô đổ bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029020/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.