Bà Chung vừa quay đi, Sắng liền nhét vô tay Liên mảnh giấy tập được cuộn tròn nhỏ xíu. Chị chỉ nheo mắt, Liên hiểu ngay. Bất giác, Liên nhìn ra phía cửa, phóng mắt về phía xa xa rồi đảo quanh một lượt.
Cái câu “quá tam ba bận” đối với anh hoàn toàn vô nghĩa. Ba lần trước, Liên không ra mặt, cũng chẳng hồi âm, mà anh vẫn gởi. Thơ của anh quanh đi quẩn lại cũng chỉ có một ý này: anh nhớ cô. Chỉ khác, lần sau dài hơn lần trước mà thôi. Tờ thứ nhất, vỏn vẹn có ba chữ “Anh nhớ em!”, lần thứ hai anh viết “Anh nhớ em quay quắt!”. Lần thứ ba “Anh nhớ em thắt thẻo ruột gan”.
Lần này, Liên không dám đọc. Tưởng cô sướng lắm chắc! Nỗi nhớ dành cho anh trong chưa bao giờ khuây khỏa, như sóng ngoài khơi, hết tầng này tới tầng khác dồn dập tràn bờ.
Khó khăn lắm, cô mới dần quen thì anh xuất hiện, trái tim cô được dịp rối tung, từng cử chỉ, từng lời nói… không lúc nào thôi hành hạ tâm can, tiềm thức. Liên chỉ còn cách trốn biệt trong phòng. Chờ khi tiếng xe chuyển bánh chạy đi, cô mới dám hé cửa ra nhìn… cho đỡ nhớ. Rồi ôm mặt khóc thầm, vì sợ bà Chung nghe được.
Cái ngày thấy Liên về trong hình hài xơ xác, trong túi không có lấy một đồng, bà vừa buồn vừa giận. Bà gạn hỏi, Liên chỉ khóc như mưa. Dù vậy. bà có thể hiểu được vài phần.
Chính miệng anh đã hứa với bà, sẽ bảo vệ cho cô. Vậy mà, hơn tháng trời cô liệt giường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029016/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.