Dãy phòng phía bên hông chánh điện có đặt nhiều bàn tròn trước hiên rộng để khách thập phương ngồi uống trà đàm đạo. Bửu giữ đúng như lời, đợi cô đã ngồi vô bàn, anh mới bước lên, chọn bàn ngồi cách Liên tầm hai thước. Bàn giữa có hai người phụ nữ đứng tuổi đang chuyện trò vui vẻ. Nhìn cách ăn vận, có lẽ là người khá giả.
- Nãy nghe nói, sư trụ trì phải tới chiều tối mới về hả chị?
- Đúng đa. Sư thầy đị tụng cầu siêu cho nhà ông Duy thì phải. Chậc! Cái nhà ông Duy đó cũng lạ, nhà có hai thằng con trai mà lúc chết hổng thấy thằng nào chống gậy.
- Chị nói ông Duy nào? Có phải ông Hai Duy chồng của bà Ngự, nhà ở xóm…
Câu chuyện cứ thế diễn ra… Nắng chiều đã nhạt nhưng trước mắt Liên cứ quay mòng mòng. Cô lập cập đứng thẳng dậy, bàn bị xê dịch còn ghế thì ngã lăn quay. Bụng Liên bị đụng trúng khá đau nhưng cô không thèm dể ý, cứ cắm đầu chạy như bay ra cổng. Bị Bửu giữ lại, cô vùng vẫy như điên.
- Chiều rồi. Để sáng mai anh chở em đi.
- Không! Em phải đi! Buông em ra. Làm ơn buông em ra! Em phải về nhà.
Liên đã mất bình tĩnh. Cô gào thét. Bửu phải nhượng bộ. Anh ra sức hét thật lớn để cô có thể nghe thấy tiếng của mình, và giúp cô ra khỏi cơn bấn loạn.
- Được rồi. Chờ một lát, anh vô lấy xe chở em đi. Nhớ đứng đây chờ anh.
Liên vô thức gật đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029025/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.