Người đông đúc, Liên lại là mợ ba của gia đình. Khoảng cách giữa Đông với cô, đâu chỉ là hố sâu thân phận: thằng làm công... và mợ chủ, mà còn cả một ranh giới luân thường: cô... đã là vợ người ta!
Vác bao thóc trên vai, Đông bước đi lầm lũi. Thoạt nhìn, anh cũng giống như những người làm công khác, cần mẫn bán sức lao động để kiếm miếng ăn. Điểm khác duy nhất, họ nặng trên vai, còn Đông, nặng trong tim. Mỗi bận di ngang qua chỗ cô ngồi, Đông phải hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cố giữ mình không ngoái đầu nhìn lại.
Nhìn cô trong chiếc áo bà ba màu hường, bầu trời gắt nắng trong mắt Đông bỗng dìu dịu lại. Không giống những người chủ khác, tay phe phẩy quạt dưới chiếc dù đã có sẵn người che, một mình cô bưng thúng cơm, đi phân phát cho từng người.
Sự ân cần cùng nụ cười trên khóe miệng, Đông tìm lại cho mình một chút hạnh phúc xa xôi. Ước gì thời gian ngừng lại mãi.
Cái bóng thứ ba xuất hiện. Tô cơm trên tay Đông đột ngột rơi xuống đất. Một chút mơ mộng vụt tan nhanh. Và cuộc đời anh chẳng khác gì mảnh sành bể nát.
Liên tức giận nhìn lên.
- Anh đang làm gì vậy? Thiệt tình, quá đáng!
Dưới bóng nắng chói lòa, khuôn mặt Đạt tối đen. Đôi mắt anh sừng sộ hung dữ.
Đông biết đây là cậu ba của nhà này, là chồng Liên. Đạt hiếm khi ra đây. Không biết anh nổi giận vì nguyên do gì. Nhưng, Đông chẳng thèm thắc mắc. Anh lẳng lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028993/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.