Đạt từ chối việc hùn với Hai chỉ mở sòng bài, dù không vui nhưng Hai Chỉ cũng cười cho qua chuyện. Không lâu sau đó, không biết Hai Chỉ mượn vốn từ đâu lại mở tiệm thuốc phiện, ngày khai trương Hai Chỉ mời người nhà và họ hàng tới dự, Đạt với Liên không muốn nhưng không thể không đến.
Đạt biết, tới đó, thế nào cũng gặp Bửu, anh không sợ gì Bửu nhưng tận đáy lòng anh lại rất ghen, anh không muốn Liên gặp Bửu dù chỉ một giây một phút.
Một thời gian đã trôi qua, chuyện Liên có con, dám chắc Bửu đã biết. Vậy mà ánh mắt của Bửu dành cho vợ anh vẫn không thay đổi, vẫn say đắm nồng nàn. Chỉ là, nỗi thất vọng theo thời gian, càng thêm dày đặc, muốn giấu cũng không giấu được. Đó là điều duy nhất khiến Đạt thấy vui.
- Anh đừng có mà mơ mộng tới Liên nữa, tụi tui bây giờ yêu thương nồng thắm, sẽ không bao giờ có chỗ cho anh đâu.
Chạm mặt Đạt ở đây, Bửu cũng không muốn. Đạt ghét Bửu một, Bửu hận Đạt tới mười. Nhưng Bửu không nỡ từ chối cơ hội được gặp Liên. Bỏ Mỹ Tho một thời gian, cứ ngỡ đã quên… thì càng thêm nhớ. Biết Đạt không ưa Hai Chỉ, nên Bửu đến đây với hy vọng được gặp riêng Liên. Nào ngờ… Đã vậy, cả hai quấn quít như sam, cứ như sợ thiên hạ không biết họ là vợ chồng!
Lòng Bửu thêm đau. Nhưng anh vẫn cố giữ cho mình sự thản nhiên. Đau vì cô, Bửu đã quen rồi thì phải. Anh xoay ly rượu trên tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028990/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.