Mặc kệ Đạt đang đứng đó, không nói không rằng, cô băng băng tới chỗ cửa chòi. Chừng bị anh cản lại, cô mới hét.
- Mau thả chị em ra!
Thái độ của Liên không khiến Đạt tức giận, anh ngọt nhạt nói.
- Để anh hai nói với chị hai vài câu. Xong rồi, anh sẽ để chỉ đi liền.
Cúc trề môi đầy châm chọc.
- Vài câu? Nãy giờ thì nói mấy chục câu cũng xong luôn rồi đó. Mấy anh nghĩ mình là ai mà dám xông vô nhà rượt bắt chị hai tui?
Dù biết Huệ là người có lỗi trước, nhưng hành động của anh khiến Liên cảm thấy buồn.
- Anh không thể dị tình em mà bỏ qua cho chị em được sao? Anh hai còn giận, làm sao có chuyện chỉ nói vài câu rồi xong. Anh mau mở cửa cho em vô đó.
Cúc bước lên, khua tay.
- Chị không cần năn nỉ. Để em về nhà kêu thêm vài người nữa tới đây giở luôn cái chòi này là được.
Đạt khoanh tay trước ngực, cười ngả ngướn.
- Ừ. Kêu đi. Sẵn tiện đánh mõ cho làng xã biết, rồi nhờ họ giải chị Huệ lên chánh quyền. Lúc đó, bọn người ở sở mật thám sẽ thưởng công thật hậu cho dì. – Đoạn, Đạt nhìn qua Liên giải thích - Nếu hồi nãy, chị Huệ đừng bỏ chạy thì...
Câu nói còn chưa dứt thì bên trong vọng ra âm thanh lớn, tiếng bước chân, tiếng đánh nhau, tiếng hét của Huệ.
Cửa vừa mở, cảnh hỗn loạn đập ngay vào mắt. Đông với Thành đang túm lấy nhau, trong khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028995/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.