Anh mới hứa với cô bữa trước, bữa sau anh đã vội vã ra khỏi nhà với người đàn bà lạ. Lúc đó, Liên với má chồng đã ra ngoài. Khi về, Liên nghe người nhà nói, anh chỉ nhắn lại vài câu là có chuyện cần kíp nên phải đi. Cô thấy đau lòng và dĩ nhiên là cô ghen nữa, với bản tính của mình, sự hờn ghen chỉ trở thành nước mắt.
Bà Ngự chỉ biết thở dài rồi khuyên lơn. Tâm sự đàn bà chửa, bà đã kinh qua.
- Đàn ông là vậy đó. Đàn bà nhịn được... chớ đàn ông khó lắm! Huống gì... Thằng Đạt... còn trẻ, lại cường tráng..., làm vợ cũng nên thông cảm cho chồng mình một chút. Miễn sao nó còn thương con, nó không nặng tình với ai khác là được rồi. Ráng đi, cứ mắt nhắm mắt mở cho qua. Chừng, con sanh xong, rồi thì... mọi chuyện sẽ trở lại như thường hết thảy, không có gì phải lo.
Lời khuyên cùng sự cảm thông của bà chẳng giúp được gì, chỉ khiến Liên thêm chua xót cho thân phận người vợ. Cô lủi thủi ôm bụng bước lên phòng một mình. Ba ngày anh không về là ba ngày cô ủ rũ héo hon vì khóc liên tục.
Tới buổi chiều ngày thứ ba, anh cũng về nhà. Với dáng vẻ uể oải, khuôn mặt bơ phờ, hốc hác, anh chỉ nhìn cô một cái rồi leo ngay lên giường mà nhắm mắt.
Lửa hờn ghen đang cháy bùng, cô tới giường lay anh dậy, nhưng anh không thèm mở mắt, anh chỉ nói cô hãy để yên cho anh ngủ. Bầu bì khó ở lại thêm tâm trạng buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028980/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.