Cơn mưa vừa tưới tắm, cái nóng bức ban ngày dịu xuống, trời về đêm lành lạnh se se, lại thêm không khí trong lành, nên ai cũng ngủ thật ngon trên chiếc giường của mình. Tiếng ếch nhái, ễnh ương cứ vọng đều đều cũng không thể kéo tất cả ra khỏi những phút giây êm ái. Cho đến khi, tất cả nghe tiếng Đạt "la làng".
Tiếng bước chân lập bập lên cầu thang, qua hành lang rồi dừng lại trước cửa phòng. Thấy tất cả bị đánh thức, Liên hơi ái ngại, nhưng tình hình không thể nghĩ thêm được.
Từ khi Đạt hết ốm nghén, thì đêm nào cô cũng giật mình giữa khuya vì những cơn đau nho nhỏ.
Mấy đêm trước, cô cố chịu đừng rồi ngủ tiếp. Nhưng đêm nay thì khác, từ nãy giờ mà chẳng hết đau, càng lúc lại càng đau.
Đau đến buốt khiến cô muốn la lớn, thời điểm này mà la lên khác gì làm náo động, đánh thức cả nhà. Hơn nữa, Đạt đang ôm cô, cô không muốn anh mất giấc ngủ nửa chừng.
Nghĩ đâu cũng vào đấy như mọi hôm, cô cắn răng chịu đựng. Một chút rồi thêm một chút, càng lúc càng đau. Sự kìm nén làm cho cổ họng phát ra tiếng rên ư ử rồi cô thút thít một mình.
Tiếng động lọt đến tai anh. Trong cơn mơ màng, anh ôm chặt cô hơn, cất giọng là ngà.
- Em bị sao vậy Liên?
Lúc này, cơn đau đã đến đỉnh. Cô bấu chặt tay anh.
- Anh ơi, chân em... đau quá!
Đạt lập tức tỉnh táo, anh tung mền để sờ soạng khắp người cô, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028978/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.