Bệnh Đạt trở nặng bất thình lình. Anh buồn nôn cả đêm. Sáng ra không thể đi làm vì mệt mỏi. Lúc trước, ăn xong mới ói, bây giờ, vừa ăn vô là ói ngay lập tức. Lúc trước, chỉ tanh cá, bây giờ thì thứ nào cũng không ăn được, gần như, phải uống nước cầm hơi.
Mấy ngày liên tiếp đều như vậy. Thuốc thang ngày ba cữ cũng không khởi sắc. Ngồi vuốt lưng cho anh, nước mắt Liên ròng ròng như suối.
Nhìn anh xanh xao, phờ phạc, lòng Liên đau như cắt. Tìm mọi món bổ dưỡng nấu cho anh, nhưng anh nhìn qua loa rồi gắp vài miếng chiếu lệ. Thứ anh thích là me. Bao nhiêu me, anh đều đem về phòng.
Can không được, cấm không xong, Liên giấu hết. Thành thử, đêm nào, anh cũng canh lúc cô ngủ say, anh dậy lục lọi bằng được mới thôi.
Nhìn anh ăn ngon lành, tiếng chắc lưỡi của cô càng lớn, át cả tiếng thằn thằn trên vách. Liên dứt khoát giật lại.
- Anh Đạt. Nghe lời em đi anh, đừng ăn nữa. Đau bao tử, mất máu, sức nào chịu nổi. Trả me lại cho em đi.
Mặt mũi đàn ông của anh đã bị trái me trên tay đạp đổ không còn gì. Đã ăn me, còn ăn lén. Nhà đâu thiếu cái ăn, thịt cá ê hề, bánh trái cần là có, nhưng anh chỉ thèm mỗi món me dốt. Không ăn thì chịu không được, đến nỗi, phải xuống nước năn nỉ.
- Nhưng anh thèm lắm! Thèm không chịu nổi. Cho anh ăn đi em.
Liên kiên quyết không cho. Dù chưa biết nguyên nhân bệnh trạng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028976/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.