Nhân dịp dì tám về thăm nhà, bà Ngự với ông Duy đi vắng, Liên giành quyền làm chủ nhà bếp. Lâu nay, dì tám vẫn là tay nấu chánh, cô chỉ phụ mà thôi, nhưng học lóm không ít.
Từ sáng, Liên đã đi chợ, mua về một giỏ đầy. Sau đó lui cui trong bếp cả buổi. Tiếng loảng xoảng cứ rộ lên liên tiếp. Nhanh với Lê, lâu lâu lại giật thót cả mình, phải đưa mắt ngò vô giàn bếp, hai đứa nó nhìn cô làm mà cứ nơm nớp lo, không khéo, chen tô bể hết. Cũng may, tuy còn vụng về, nhưng cũng coi như có chút đỉnh nghề, sau một hồi "vật vã", đâu cũng vô đó.
Cá chiên, thịt kho với rau xào, chầm nước mắm, cô chỉ làm được những món bình thường như thế. Đây là lần đầu cô nấu một bữa cơm trọn vẹn cho anh, chắc chắn, anh sẽ ăn ngon miệng. Ít nhất, Liên cũng có một chút tự hào với vai trò làm vợ.
Đang cặm cụi lặt rau, thì thấy vai mình nằng nặng, lưng nong nóng, còn eo thì bị ôm chằn chặt. Không cần đoán cũng biết kẻ đã gây ra.
Cô hào hứng khoe với anh về "chiến tích" của mình sau hơn hai năm học hỏi dì tám, rốt cuộc cũng nấu được một bữa com đạm bạc cho chồng. Tay áo còn xắn cao, ngón tay thon dài chỉ trỏ đung đưa.
Đạt chẳng thèm suy nghĩ, nghe cô nói tới đâu, anh gật đầu tới đó. Cầm cọng rau, cô bảo mình đã cố gắng lặt thiệt sạch, anh cứ căng mắt mà nhìn, chắc chắc sẽ không tìm nổi một lá sâu, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028975/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.