Sau bao cực khổ, cái thời khắc làm cha làm mẹ cũng tới. Không biết người khác bước qua thời khắc ấy như thế nào, còn anh với cô thì cứ như chết đi sống lại.
Trong lúc Đạt đi bẻ roi dâu thì người trong nhà tới báo tin cô chuyển dạ. Anh quên hết tất cả chạy ào về nhà. Phía trước vắng lặng, chỉ có ông Duy trong khăn áo chỉnh tề, tay đang cầm mấy nén nhang, đứng nghiêm trang khấn vái trước bàn thờ lớn. Miệng lẩm bẩm rồi xá xá. Vẻ trịnh trọng của ông làm Đạt thêm lo. Anh níu ống tay áo của ông hỏi dồn dập.
- Cha, sao vậy cha? Vợ con sao rồi? Bộ, Liên có chuyện gì hả cha?
Đôi mày vừa đốm bạc chau lại. Ông đang khấn vái thành kính thì bị anh níu níu kéo kéo chẳng ra thể thống gì. Thời khắc thế này, ông đã kinh qua, cũng vui sướng, cũng hồi hộp, nhưng lúc đó, ông không đến nỗi lật đà lật đật giống gà mắc tóc như anh.
Gỡ tay anh ra, ông nói một cách bình tĩnh.
- Không có chuyện chi hết. Vợ bây đang chuyển dạ. Cha chỉ đốt nhang van vái ông bà phò hộ độ trì cho má con nó đặng bình yên mà thôi. Ngồi đây đi, khi nào vợ bây sanh xong thì má bây xuống báo.
Mấy lời của ông không lọt tới tai Đạt, vì ông vừa quay lưng thì anh đã phi thẳng lên phòng. Nhưng vừa mở cửa thì bà Ngự đã nắm tay kéo anh lại. Bà hành động một cách kiên quyết.
- Chỗ đàn bà đẻ chửa máu me, đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028982/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.