Liên càng tươi tỉnh thì má chồng cô, mặt mày càng u ám. Tựa như cơn mưa tối tăm nhất cũng không xám xịt bằng bà.
Thấy Đạt hết sai người nấu cháo lại căn dặn thăm nom, bà Ngự càng bực bội trong lòng. Bởi, hành động của anh trái ngược hoàn toàn với điều bà nghĩ, những điều lẽ ra anh nên làm, và phải làm.
Lí ra, anh phải giận dữ hơn bà, phải điên tiết hơn bà. Nếu không làm cho long trời lở đất thì cũng nên đánh cô vài bạt tay, hay chí ít, cũng có lời lẽ đay nghiến thật nặng nề. Đằng này, anh cứ im ru, không một lời rầy la, một tiếng nặng nhẹ cũng không nghe thấy. Đã vậy còn tận tình lo lắng, dỗ dành như thể cô chính là nạn nhân.
Cái tâm lí của mẹ chồng vốn ăn sâu, nay lại gặp chuyện gai mắt chướng tai. Cơn giận của bà như nước trong ly, từng giọt được làm đầy theo sự yêu thương vô lối (đó là cách nhìn của riêng bà) của thằng con trai dành cho vợ nó. Sẵn tiện có chuyện lớn, bà càng muốn làm khó cô một lần cho bỏ ghét.
Đến anh bà cũng không để yên. Dù thương và cưng chiều anh rất mực nhưng bà vẫn không nhịn được, bà rầy anh một trận. Từ nhỏ tới lớn, chưa bao giờ bà lớn tiếng với đứa con trai út của bà như hôm nay.
- Coi bộ... Má thấy bây xót vợ hơn xót con nữa đa! Con cái mới là máu thịt, vợ chồng chỉ như manh quần tấm áo. Bây làm vậy mà coi cho đặng?
- Sao má
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028971/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.