Thêm một ngày một đêm trôi qua, việc mò xác thằng nhỏ gần như vô vọng. Con kinh nối liền với nhánh sông lớn, nếu nước chảy mạnh, xác có thể trôi đi xa, vậy thì... khó lòng tìm lại được.
Mỗi lần thấy anh về mà không đem theo tin tức, cô thất thiểu quay mặt vô vách, không màng tới chuyện gì khác. Thậm chí, mỗi lần về phòng là anh lên giường nằm ngay bên cạnh, cô cũng không để ý. Khắp phòng, cô chỉ đối mặt cùng cái bóng của chính mình.
Qua có mấy ngày mà người cô xác xơ tiều tụy. Quầng mắt trũng sâu, còn da dẻ xanh xao nhợt nhạt, cả người cô trừ hơi thở thì tất cả đều như cái xác. Dẫu biết cô đáng trách nhưng cô như thế này, anh thấy xót nhiều hơn, chẳng màng chuyện trách cứ.
Chỉ cần cô nguôi ngoai, không làm chuyện khờ dại, thì anh kệ hết! Kệ những lời miệt thị đụng chạm tự ái cùng kiêu hãnh, kệ luôn lời hứa cùng những ghen tuông...
Kệ luôn miệng đời, kệ luôn cái nhìn thiên hạ... Anh đã khuyên cô như vậy.
Nhưng hoàn cảnh của anh với cô đâu có giống nhau, chủ nợ và con nợ thì khuyên bảo nhau thế nào cho đặng!
- Cái gì cũng có thể nhưng chuyện con anh thì, làm sao kệ được?
- Em hãy nghĩ kĩ một chút, nếu chưa tìm được xác... Biết đâu... nó hãy còn sống... thì sao?
Liên mừng quýnh chụp tay anh.
- Liệu có thể không anh?
- Ừm... không ai, kể cả em, đều không tận mắt nhìn thấy nó bị té xuống sông,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028969/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.