Cầm xấp thơ từ cùng điện tín trên tay, Đạt chăm chú đọc từng tờ một. Khi bên ngoài không còn ánh mặt trờ, đèn bắt đầu le lói một vài nơi, Đạt mới bỏ tất cả vào cặp táp.
Cứ tưởng chỉ còn mình anh trong hãng, nhưng vừa bước ra khỏi phòng thì đã thấy Lĩnh đang thấp thỏm ngồi chờ. Thấy anh, Lĩnh lập tức đứng lên với vẻ khúm núm.
- Cậu ba, tui xin lỗi. Mong cậu hiểu cho tui, mấy ngày đó, bệnh vợ tui trở nặng, cổ gần như điên dại... nên... tui mới làm liều...
Đạt lập tức ngắt lời Lĩnh.
- Tui không cần biết vợ anh như thế nào. Tui chỉ biết, vợ tui tưởng mình làm chết con mà sanh ngây dại. Cổ còn phải mang thêm cái tiếng má ghẻ giết con chồng. Bấy nhiêu điều tiếng khiến cổ chỉ muốn nghĩ tới cái chết. Anh có biết không?
- Tui không nghĩ tới chuyện, mợ nghĩ quẩn tới nỗi... đi tự vẫn.
Không nhắc thì thôi, hễ nhắc thì càng thêm giận. Nếu đêm hôm đó, anh không phát hiện kịp thời thì bây giờ, xác của cô có lẽ đang nằm ngoài sông cái. Và anh đang phải nằm trong phòng ôm gối khóc một mình vì thương nhớ vợ.
- Dù có nghĩ tới hay không thì anh cũng không nên làm như vậy! Cũng may, vợ tui không sao... Nếu không thì, không chỉ đuổi việc anh thôi đâu, tui nhất định bắt anh đền mạng. Tui xử sự yên lặng như thế này là quá nhẹ tay với anh rồi.
- Tui biết. Tui xin mang ơn cậu vì đã không làm lớn chuyện....
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028973/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.