Cả hai chạm mặt nhau ở đầu cầu thang. Liên vội nắm tay anh.
- Anh đang đau mà còn đi đâu?
- Kệ tui. Cô không cần bận tâm.
Biết sức mình không thể giữ được anh, cô tranh thủ nói thật nhanh, thật rõ để phân trần cho anh hiểu.
- Anh Bửu chở Cúc về, Cúc rủ em về thăm má nhưng em nói mình không về được, dạo này má em hay đau nên mới mới gởi vài thứ về cho má tẩm bổ. Anh Bửu tới đưa đồ cho em. Anh nhìn nè, cái này là cái áo em mua cho anh bận trước, em với ảnh chào nhau mấy câu. Chỉ có vậy thôi.
Đạt bất ngờ xoay lưng lại nhìn thẳng vào cô. Cái áo được lấy ra từ gói giấy bị anh xé toạc làm hai rồi quăng đi.
- Chỉ có vậy thôi mà mặt cô rầu rầu. Chỉ có vậy thôi mà cô ngân ngấn nước mắt. Chỉ có vậy thôi mà trong lúc tui đang đau, cô vẫn bỏ ngoải ra gặp hắn. Chỉ có vậy thôi hả Liên? Hả Liên?
- Em chỉ coi anh Bửu là anh, là bạn.
- Lời nói đầu môi, ai tin được? Trừ phi...
- Anh lại muốn em hứa?
- Phải!
- Em không hứa. Niềm tin của một con người, nó không được gầy dựng bằng một lời hứa, thậm chí là lời thề. Ngoài kia có biết bao người đã hứa, rồi họ thất hứa dù có thể... họ chưa bao giờ quên lời hứa của mình. Chính em... cũng từng như thế. Chắc hẳn, anh đã từng hứa với một ai đó...
- Đó là cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028960/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.