Diệp về trong lúc gian nhà chính đang nhộn nhịp. Đạt đang ngồi ở ghế giữa. Lĩnh cùng một vài người nữa ngồi kế bên nói huyên thuyên rồi khen tấm tắc. Họ rất bất ngờ, không ai nghĩ một công tử con nhà chủ đất như Đạt lại biết võ và có thể đánh thắng tay giang hồ lão luyện đã trải qua nhiều trận đấu như Biện.
Giữa những lời xưng tụng, Đạt chỉ ngồi im nhấp trà, thỉnh thoảng cười đáp lại lời tung hứng.
Nói một hồi thì họ hỏi tới Liên. Tới đây Đạt mới nhớ, buổi sớm anh đi, cô cứ nhìn theo lo lắng, chừng như muốn dặn dò, như có ý muốn xin theo. Bây giờ anh về thì không thấy cô đâu. Anh đảo mắt một hồi thì nhìn chằm chằm lên Diệp.
Bị anh nhìn, Diệp như mèo bị đạp trúng đuôi, chưa đầy ba câu, cô đã rúm người khai thiệt. Sợ bị rầy, Diệp lên tiếng biện lí do.
- Là chị ba năn nỉ em dữ lắm... em mới dẫn chỉ đi đó đa! Chỉ nói chỉ lo cho anh. Mà, em cũng thấy chỉ lo cho anh thiệt, suốt cả buổi tới lui không yên rồi ra hàng ba ngồi ngóng miết... Nhưng khi tới đó thì xong hết rồi. Anh không sao, chỉ mừng lắm.
Diệp vừa nói vừa hoa tay múa chân để diễn tả sự lo lắng bồn chồn của Liên khi ở nhà. Lĩnh và mấy người nữa nghe xong cười hì hì thiệt lớn. Riêng Đạt vẫn ngồi im. Mép anh nhép nhẹ, nhìn như muốn cười nhưng rốt cuộc vẫn không cười. Chỉ có đôi mắt giương lên một tia tự mãn.
Ngồi nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028957/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.