Vừa bước qua ngạch cửa thì Nhanh hớt hải chạy tới. Mặt nó tái xanh. Nó níu tay Liên mừng rỡ.
- Mợ ba. Mợ đi đầu từ bữa qua tới giờ? Cậu đi kiếm mợ cả đêm đó!
- Câu về chưa?
- Về nãy giờ rồi. Nhưng mà... cậu đang giận lung lắm. Cậu liệng đồ tùm lum. Mợ mau lên đó coi đi thử đi mợ. Dì tám biểu em lên đó dọn. Nhưng... Em... hổng dám vô.
Đồ đạc bị quăng ném lung tung, rải rác khắp phòng. Một cuốn sách vừa bay tới chân cô rồi nằm im dưới đất. Một cuốn đang nằm trong tay anh, nhìn là biết nó sắp chịu chung số phận. Nhưng khi vừa thấy dáng cô bên cánh cửa, Đạt không quăng ra xa mà giục mạnh xuống ngay chân mình.
Mặc kệ ánh mắt trừng trừng hướng tới, cô cứ thế len lỏi qua từng thứ dưới nền để bước vào.
- Anh Đạt... Em... về rồi...
- Ra ngoài.
- Em... chuyện hồi sớm... em...
- Tui biểu cô ra ngoài, cô có nghe không?
- Nghe em nói một vài câu, được không anh?
- Còn gì để nói nữa? Em cô đã nói hết rồi! Tui là thằng chồng tệ bạc, là loại đàn ông hoang đàng, là kẻ độc ác. Bao nhiêu đó chưa đủ hay sao? Cô còn muốn gì nữa? Hả? Hay còn lời nào nặng nề chưa nói, cô muốn nói cho hết? Vậy thì nói đi, nói cho xong một lượt. Nói đi kẻo sau này không còn cơ hội để nói nữa đâu.
- Cái đó... tại Cúc, nó thương em nên mới lỡ miệng... Chớ em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028955/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.