Đút tay vô túi, anh chậm rãi bước xuống cầu thang. Tiếng bà Ngự với dì tám vọng lên lọt tới tai anh.
- Đánh có một bạt tay, làm gì quá vậy?
- Bà coi bộ... còn mạnh hơn mợ nữa à! Bà đánh hết sức, tay bà còn đau huống chi là cái má của mợ ba.
Đạt nhanh chân chạy xuống bếp. Dì tám đang lấy dầu xoa bóp cái tay của bà Ngự. Lòng bàn tay bà còn đang đỏ ửng.
- Cái gì? Má đánh Liên hả má?
- Ờ. Đánh đó. Thì sao? Nó làm té con bây, má đánh nó bao nhiêu đó thì nhiều nhặn gì mà bây lo.
- Má! Có gì từ từ nói, sao lại đánh vợ con?
Bà Ngự không thèm trả lời còn Đạt thì nhìn xung quanh nhà.
Thì ra là cô bị đánh. Hèn gì, khi đi, cô trùm khăn kín mặt. Hèn gì, cô buồn tới vậy. Chắc chắn, cô đang khóc. Và chắc chắn, cô đang giận anh!
Đạt chạy khắp nơi để tìm. Có người nói thấy cô ra sau con kinh, rồi thấy cô vô xóm trong. Đạt kiếm khắp nơi nhưng đều không thấy. Quẩn quanh tới khi trời chạng vạng thì Thành về, mấy võ sư cùng anh em bạn hữu của Thành cũng đã tới. Đạt bị Thành kéo ra bãi tập.
Trở lại phòng thì trời đã tối mịt, mà Liên vẫn chưa về. Đạt nghe Nhanh nói, nó thấy Liên chạy về hướng chợ Mỹ. "Chợ Mỹ". Nhà Bửu ở chợ Mỹ. Bụng Đạt cồn cào. Anh lập tức đánh xe ra đó.
Cửa nhà Bửu đóng kín mít dù bên trong có ánh sáng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028953/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.