Phải dỗ lâu lắm thằng nhỏ mới chịu ngủ. Bước xuống nhà bếp thì Thành đang ngồi ăn ở đó. Dù mặt Liên rành rành không vui vẻ nhưng Thành cứ dửng dưng. Chỉ khi Liên đã ngồi xuống ghế, Thành mới cất lời hỏi trống không.
- Sao chập này, lâu làm lành quá vậy?
Không biết anh đang hỏi cô hay dì tám đang đứng gần giàn bếp. Dì tám không quay lại, Liên cũng chẳng buồn trả lời.
Ngay lúc đó, Nhanh từ ngoài hối hả chạy vô. Nó muốn đi tới chỗ Liên nhưng lại nhìn lấm lét về phía Thành. Mặt nó rụt rè, hết nhìn lên rồi cúi xuống. Thành lắc đầu rồi tiếp tục và cơm.
Thấy mọi thứ vẫn yên tĩnh, Nhanh mới lầm lũi đi tới.
- Mợ ba, mợ cho em mượn chai dầu.
- Chi? Em bị đau chỗ nào hả?
- Dạ không. Em đem cho cậu ba. Hồi nãy, em đem mùng tới hãng cho cậu. Thấy tay cậu bị mũi cắn nhiều nên em đem dầu ra cho cậu.
Thành buông đũa ngước nhìn làm Nhanh rụt vai lại.
- Dặn em đem mùng cho cậu ba từ mấy bữa trước mà bữa nay mới chịu đi. Cái tật như vậy... Hỏi sao thằng Đạt hay rầy em? Đừng ỷ có mợ ba chống lưng rồi làm tới nghen.
- Dạ không phải. Em đâu dám! Tại... em lỡ quên. Bữa nay, thấy cậu... em mới nhớ...
- Vậy, lỡ... tui không về...? Em định quên tới chừng nào?
Chai dầu hồi nãy Liên xức cho thằng nhỏ còn nằm trong túi áo, Liên lấy ra cho Nhanh. Thấy Thành lo lắng chuyện dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028963/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.