Buổi trưa Lê bưng cơm lên cho Liên, một lát sau, mâm cơm còn nguyên được bưng đi xuống. Nhìn mâm cơm còn nguyên, Đạt biết Liên đã không ăn, anh lẳng lặng buông đũa. Bà Ngự cũng nhìn mâm cơm, bà cất giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng thái độ không vừa lòng.
- Không ăn à? Chắc định tuyệt thực. Vậy thì nhịn luôn đi.
Đạt đẩy ghế đứng dậy. Vừa nhìn thấy, bà Ngự đã hỏi chặn.
- Con chưa ăn xong mà đi đâu vậy?
- Con lên coi Liên sao rồi.
- Trăng sao gì ở đây? Nó làm nư đó! Không ăn một bữa cũng không đói chết được đâu. Hứ, mới có vậy thôi mà con lo lắng rồi, mai mốt nó leo lên đầu nó ngồi, nhà này không có cái thói sợ vợ đâu.
- Con chỉ lên coi thử Liên có đau gì hay không thôi, mấy bữa nay nhìn cổ như là không được mạnh cho lắm.
- Cái đó cũng tại nó thôi, lúc nào cũng buồn rầu ủ rũ, nó làm như nhà này đối xử tệ với nó lắm vậy. Kệ nó đi, chừng nào nó thấy đói thì nó ăn, lớn rồi chớ đâu phải con nít mà phải dỗ mới chịu ăn. Muốn nhõng nhẽo thì về nhà má nó mà nhõng nhẽo.
Lời nói của bà Ngự làm Đạt ngập ngừng, anh ngồi lại định bụng là ráng ăn cho hết chén cơm nhưng anh không nuốt nổi, ngay sau đó, anh quyết định buông hẳn đũa rồi bước thẳng lên lầu mặc kệ cái nhìn sắc bén của bà Ngự.
Mở cửa đi vào, Đạt thấy Liên ngồi trên mép giường nhìn ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028883/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.