Đạt không dám đối diện với Liên trong lúc này, tự bản thân anh cũng thấy xấu hổ cho hành động của mình. Suy nghĩ một lát, anh đưa tay đặt xuống vai cô. Liên vội rụt vai lại rồi né ra để tránh anh cho thật xa như cố tránh một kẻ hung đồ gian ác. Đạt không ép cô, anh rút tay lại rồi ngậm ngùi ra khỏi phòng.
Trước khi ra khỏi nhà, Đạt xuống phía nhà bếp dặn dì tám, cứ cách khoảng nửa tiếng hay một tiếng gì đó là bưng com cho Liên một lần, để cô muốn ăn lúc nào thì ăn. Căn dặn xong thì anh nhìn mọi người rồi nghiêm giọng.
- ở nhà, không ai được phép mở cửa cho cổ, cổ mà trốn đi là biết tay tui.
Ngôi nhà trở nên vắng vẻ và tĩnh lặng. Lê bưng cơm lên cho Liên, cô chỉ đứng ngoài cửa kêu mấy tiếng, lần đầu Liên nói không muốn ăn, đến lần sau không nghe tiếng Liên trả lời, cô nhanh chóng đem cơm xuống rồi không chịu lên nữa. Dì tám phải sai Nhanh bưng cơm lên phòng Liên lần nữa. Bà nghĩ, có bưng lên thì Liên cũng không chịu ăn, cứ bưng lên liên tục như vậy thì đúng là hơi mất công nhưng Đạt đã dặn thì bà phải làm theo. Nhanh đứng ngoài cửa kêu Liên mấy tiếng nhưng đợi thật lâu mà không thấy Liên trả lời, chốt cửa bên trong không gài, chỉ có ổ khóa bên ngoài ngăn không cho cửa mở ra mà cánh cửa phòng không đóng kín nên tạo ra một khe hở lớn, Nhanh ghé mắt qua khe thì thấy Liên đang nằm trên nền nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028885/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.