Sáng sớm hôm sau, Đạt thức dậy mà không thấy Liên trong phòng, anh lập tức đi kiếm thì thấy cô đang cặm cụi dưới bếp, nghĩ là cô đã chịu nghe lời nên anh không để ý tới cô nữa, anh bỏ ra sau vườn kiếm một vài người để nói chuyện. Khi mặt trời đã lên cao thì công chuyện nhà cũng xong, Liên thay quần áo để ra ngoài. Nhưng vừa bước tới đầu cầu thang thì đụng mặt Đạt, anh thấy cô đã thay quần áo chỉnh tề tươm tất hơn, tóc cũng được chải và được kẹp lại một cách kĩ càng, tay cô còn cầm theo cái bóp nhỏ thì anh biết là cô sắp đi ra khỏi nhà, anh bắt đầu tức giận.
- Em đi đâu?
- Tới thăm em của em.
- Hôm qua tui đã nói gì, em coi lời tui là gió thoảng mây bay đó hả?
- Anh Đạt, anh là chồng chớ không phải là cha là chủ của em mà anh có quyền cấm này cấm nọ, em có quyền tự do của em.
- Tui không cấm em tự do nhưng tui không để cho em đi ra ngoài mà hẹn hò, tình tự với kẻ khác.
- Anh đừng nói quấy cho em! Em không làm gì bậy bạ, thật sự là em tới đó chỉ trông nom con Cúc, huống chi, em với anh Bửu cũng chỉ là hai người bạn mà thôi.
- Bạn! Hứ! Ai không biết hồi trước hắn có ý định cưới cô, bây giờ, cô có chồng rồi mà hắn còn đeo theo không bỏ, hắn làm gì ở đây mà lại mua nhà gần đây, nếu không phải là để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028882/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.