Đứng trên ban công, lưng dựa vô tường, một tay quàng ngang ngực, một tay đưa điếu thuốc lên miệng nhả khói, ánh mắt Đạt như đang trôi theo làn khói nhạt bỗng quắc lên, phía ngoài cổng rào hai con người như đang quyến luyến chia tay nhau. Đạt ra phía ngoài sát lan can chống tay nhìn thật kĩ, anh thở ra một hơi nặng nề ngập tràn tức giận, hờn nghen. Mấy hôm nay, anh không uống say mà về nhà rất sớm, anh thật sự không hiểu nổi mình nữa, trước đây, khi biết là cô chờ anh thì anh đi về thật trễ, bây giờ, cô không còn chờ anh nữa thì anh lại về nhà sớm để chờ cô.
Liên giận anh chuyện của Cúc nên lần này, không phải anh mà chính cô không nói chuyện, không thèm nhìn anh dù hai người ra vào đụng mặt. Mấy ngày nay, Liên cố gắng làm xong việc của mình thật sớm, cô ra chợ Mỹ nơi Cúc đang ở tạm, cô ngủ lại với Cúc rồi tới sáng cô mới về nhà. Lần nào Bửu cũng đưa cô về tới tận cổng, dù cô nhất quyết từ chối nhưng Bửu vẫn kiên quyết, thế nên Liên thường chia tay Bửu khi vừa tới đầu cổng rào để mọi người trong nhà không nhìn thấy. Sau khi Liên đã đi qua cổng thì Đạt men theo hành lang đi về cửa phòng, anh không vào mà đứng phía ngoài. Thật lâu mới nghe tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, đoán chắc là Liên đã vô phòng, Đạt lạnh giọng hỏi.
- Cúc sao rồi?
Câu hỏi của anh mang nhiều châm biếm nhưng Liên lại không nhận ra. Cô thật thà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028881/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.