Trời tối sẫm thì Liên mới về tới nhà, vừa đi vô phòng thì cô thấy Đạt đang nằm duỗi chân trên ghế, tay anh còn cầm điếu thuốc, thấy Liên, anh dụi thuốc rồi ngồi dậy. Ở nhà, Đạt đã được Diệp vói bà Ngự thuật lại chuyện ban sáng nên khi Liên vừa về tới là anh hỏi cô ngay.
- Em về rồi à, sao đi lâu quá vậy? Em của em thiệt là hết biết, Diệp đã làm gì mà nó đánh con nhỏ tới vậy? Em mau kêu nó tới xin lỗi má anh với em anh đi.
Nhìn thấy em mình bị đánh khắp người mà Liên không thể bênh em một tiếng nào trước mặt má chồng đã làm Liên khó chịu, Đạt chỉ nghe Diệp kể lại đã quy kết phần lỗi thuộc về Cúc, điều đó như giọt nước tràn ly, cô không kiềm chế được cơn phẫn uất mà nóng giận với anh.
- Sao anh không hỏi chuyện đã xảy ra như thế nào, chỉ nghe cô Diệp kể thì anh đã khẳng định em của em là người quấy chớ không phải là cô Diệp.
- Em Diệp bị đánh tới như vậy rồi thì còn gì để hỏi nữa?
- Em của em cũng bị đánh mà. Không những vậy, mà còn bị hai đánh một, nó cũng bầm tím, trầy xước khắp người chớ có hơn gì đâu mà bắt nó xin lỗi. Cũng may mà có anh Bửu ở đó, nếu không thì em của em không biết phải làm sao, sợ là dở sống dở chết cũng nên.
Đạt nghe tới cái tên Bửu thì ngắt lời Liên.
- Bửu, hắn làm gì ở đây?
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028879/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.