Đạt với Liên như vậy nên không khí tết của gia đình cũng mất đi vài phần vui vẻ, mọi người đang nói cười mà nhìn thấy Đạt thì lập tức im lặng, còn nhìn thấy Liên thì họ lại xầm xì sau lưng. Liên biết nhưng cũng mặc kệ, khi chồng cô cũng không coi cô là vợ thì đồng nghĩ với việc cô không phải là mợ ba của nhà này, cô làm gì có cái quyền đòi hỏi sự tôn trọng từ ai.
Tới mùng bảy tết, khi cây niêu trước nhà vừa được hạ xuống thì Diệp chạy ùa vào nhà, cô vô phòng bà Ngự rồi khóc nức nở, một lát sau tiếng bà Ngự giận dữ vang khắp nhà.
- Liên, cô ra đây mà coi nè!
Liên không biết chuyện gì, cô đang rửa chén nhưng vẫn vội vàng đi tới chỗ má chồng. Khi Liên tới thì cô thấy Diệp đang úp mặt lên vai bà khóc rống, một bên má Diệp đỏ ửng vì sưng, quần áo có phần xốc xếch, vết dơ khắp người, lại có thêm vài vết trầy xước đang rớm máu. Vừa thấy Liên là bà Ngự nhìn mặt cô mà hét lớn.
- Trời ơi, sao em cô hung dữ quá vậy, nó dám đánh con Diệp ra nông nỗi này nè.
- Chuyện là sao hả má? – Liên hớt hải nhìn má chồng, cô thật sự chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Bà Ngự nhìn Liên bằng ánh mắt sắc, bà không nói mà vì ngay lập tức Diệp ngước lên nhìn Liên với khuôn mặt đẫm nước mắt, tóc tai thì bù xù, nhìn thảm hại.
- Em chị đánh tui chớ còn sao nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028877/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.