Cô cứ vậy mà chờ anh, chờ anh qua hết ngày hai mươi bảy, cô nghĩ, anh thật sự bận bịu nên sẽ chở cô về hơi trễ, hai mươi tám, hay sáng hai mươi chín cũng không sao, miễn là về trước giao thừa thì cũng là trước tết. Nhưng ngày hai mươi tám anh lại bặt tăm, tới chiều ngày hai mươi chín anh mới về. Vừa thấy anh bước qua cửa là Liên lập tức quay đi, thấy cô bỗng nhiên tỏ thái độ giận dỗi, anh kéo tay cô lại.
- Cô làm gì vậy, thấy tui là bỏ đi, tui đâu có bị cùi mà cô tránh tui dữ vậy. Đừng có chọc tui, chuẩn bị đồ đi, sớm mai tui chở về Gò Công.
- Đi gì nữa mà đi, vài tiếng nữa là giao thừa rồi, anh còn muốn đi dâu?
- Giao thừa gì mà giao thừa, bữa nay mới hai mươi chín tết thôi mà, còn ngày mai nữa chi.
- Năm nay ăn tết thiếu mà, làm gì có ba mươi tết mà có ngày mai cho anh.
Đạt ngơ ngác nhìn Liên rồi tự "à" lên một tiếng trong lòng, mấy bữa nay, vì phải lo chuyện sổ sách ở sở xe đò nên anh không để ý lắm tới ngày tháng, khổ nỗi, người Pháp lại xài công lịch, họ bắt toàn toàn dân phải xài theo lịch đó nên việc làm ăn của anh cũng theo lịch đó nên anh không nhớ tết năm nay là tết thiếu, tức là không có ba mươi tết, vậy mà, anh cứ nghĩ là sẽ cố gắng làm thật nhanh để chở cô về kịp trong ngày ba mươi tết.
- Nếu anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028873/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.