Suốt mấy đêm liền anh thức rất khuya và hút thuốc liên tục. Đêm nay cũng vậy, chiếc gạt tàn đã đầy tràn mẩu thuốc lá chưa cháy hết, khói bay ngập phòng, xông thẳng vô mũi làm Liên thấy khó chịu. Cô choàng thức, đưa tay che mũi rồi ho lên vài tiếng, không gian im lìm, chỉ thấy anh đang ngồi đối diện. Qua làn khói mong manh, cô nhìn thấy được ánh nhìn lạnh lẽo cùng nỗi đau khổ hiện ra làm cho người đối diện phải hoảng sợ. Liên ngập ngừng đi tới ngồi cạnh bên anh.
- Có chuyện gì vậy anh, sao anh không ngủ? Mấy bữa nay anh lạ lắm.
Đạt quay mặt nhìn Liên thật lâu, cái nhìn đầy ngờ vực. Anh đưa nửa điếu thuốc đang cháy lên môi hút một hơi thật dài, đốm lửa sắp tàn nơi đầu điếu thuốc đỏ rực lên nhưng không đỏ bằng ánh mắt băn khoăn của anh đang nhìn cô. Cô không trốn tránh ánh nhìn đó, anh thấy phía sau hàng mi diễm lệ là nỗi buồn bã pha lẩn nét băn khoăn.
- Đó không phải là đêm đầu của em, đúng không? – anh nhướng mắt hỏi cô, từng chữ được bật ra trong khó nhọc như đang cố kìm cơn giận dữ.
Trong thoáng chốc, Liên không hiểu Đạt muốn nói tới việc gì, cô chớp chớp mắt nhìn anh. Anh nhìn thật kĩ đôi mắt của người anh đã đem lòng yêu thương, đôi mắt hiện rõ nét hiền lành và ngây thơ của sự chưa từng trải, rồi anh tự hỏi lòng mình, đó là sự thật hay chỉ là giả dối được ngụy trang.
- Ý anh muốn hỏi gì? -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028863/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.