Những ngày sau đó, Đạt trở nên thất thường, anh hay về trễ và thường chìm trong những cơn say. Lúc trước, dù anh cũng hay đi về trễ nãi và đôi khi uống rượu nhưng chỉ là thỉnh thoảng, anh vẫn vui vẻ và có trách nhiệm với công việc của mình, sau khi lấy vợ thì anh mới ra thế này, suốt ngày buồn bực, tâm trạng nặng nề rồi say xỉn. Ông Duy và bà Ngự thấy vậy thì đều không vui vì nghĩ anh dần đổi tính mà đổ đốn. Ông Duy là đàn ông, thấy Đạt đã lớn nên khi anh chưa quá đà thì cũng không thiệp nhiều đến cuộc sống của con, còn bà Ngự thì khác, bụng dạ của đàn bà hay lo hay nghĩ, lại cưng chiều con. Không khuyên can được bao nhiêu, bà đâm ra quở trách Liên, vì cô là vợ anh, cô không tròn bổn phận nên chồng cô mới đâm hư như thế.
Gần nửa đêm mà đứa con trai út yêu quí vẫn chưa về, bà Ngự hết đi ra rồi đi vào trong ngóng. Bà lên phòng Liên gõ cửa, thấy cô đang xõa tóc, dáng bộ như đã đi ngủ, bà la lớn, trách cô sao mà vô tâm, chồng cô đi tới giờ chưa thấy về mà cô không lo lắng gì hết, rồi bà biểu cô đi kiếm anh về. Liên cúi đầu nghe bà mắng nhiếc rồi lặng lẽ làm theo.
Không phải cô không lo cho anh nhưng cô với bà đâu giống nhau, cô biết vì sao anh như thế, nhưng cô đâu có thể nào thay đổi được. Anh như vậy là vì anh không sẵn lòng tha thứ cho cô. Suy cho cùng thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028866/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.