Lần đầu tiên sau ngày cưới, cả hai cùng chìm trong giấc ngủ ngọt ngào, Đạt ôm Liên trong lòng, một tay anh duỗi ra cho cô làm gối, một tay choàng ra phía trước ôm cô vào lòng. Khi mặt trời chiếu qua khung cửa, cô mới tỉnh giấc, hơi giật mình vì biết là mình đã dậy quá trễ vì ngoài kia nắng đã lên cao. Liên thấy nóng hầm hầm, không phải vì ngoài kia trời có nắng mà vì cô vẫn đang nằm trong vòng tay anh, cả hai đang trần trụi quấn lấy nhau mà ngủ. Nhìn mớ quần áo đang rơi vãi lung tung, Liên nhớ lại đêm qua, tim cô bất giác đập liên hồi, cứ như một giấc mơ, lạ lùng nhưng ngọt ngào trong từng khoảnh khắc. Đang suy nghĩ lung tung thì cô nghe anh thở mạnh sau gáy mình, biết là anh cũng đã thức nên cô cựa người để ngồi dậy, nhưng càng muốn gỡ tay anh ra thì anh càng ôm chặt, một chân anh gác qua khóa chặt chân cô, làm cô không sao ngồi dậy được. Cô nhẹ đẩy anh ra.
- Buông em ra đi, trễ quá rồi đó.
- Trễ cũng kệ, anh chưa muốn dậy, lần đầu tiên được ngủ chung với vợ, anh muốn ôm vợ mà ngủ cả ngày luôn. Vậy, tối anh mới thức nổi.
- Trời ơi, anh này, nói kì quá, buông ra để em dậy, người trong nhà mà biết thì người ta cười chết.
- Ai dám cười, anh nhổ hết răng.
Anh không muốn buông cô ra, anh không muốn cô và anh phải xa nhau khi mà anh với cô chỉ mới trải qua đêm đầu gắn kết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028861/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.