Đạt vẫn không rời khỏi Liên dù cơn xúc cảm đã đi qua, và cô cũng không có hành động nào là muốn anh rời bỏ, cảm giác hòa vào nhau khiến cả hai vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc của anh là đã làm người mình yêu hạnh phúc. Hạnh phúc của cô là được anh trân trọng nâng niu. Không phải chỉ là khoái lạc của xác thịt, ánh mắt anh nhìn, nụ hôn anh trao và những lời trấn an dìu dặt, tất cả cùng nhau hòa hợp khiến cảm xúc còn đọng mãi dư vị ngọt ngào.
Như chợt nhớ ra điều gì, mặt anh hiện lên lo lắng, anh đưa tay nhẹ nhàng ve vuốt một bên hông cô rồi rụt rè hỏi nhỏ.
- Có đau lắm không em?
- Có... một chút thôi anh. – Liên ngượng ngùng rồi thành thật trả lời.
Đôi mày Đạt thoáng chốc chau lại rồi lập tức giãn ra, anh cười hiền hậu.
- Vậy là tốt, anh chỉ sợ làm em đau thôi.
Đạt vẫn nằm trên người Liên, anh nắm lấy hai chân cô cuốn vào hai chân mình, rồi đặt hai tay của cô lên vai mình như thể toàn bộ cơ thể anh bị cô quấn chặt không buông. Hai tay anh đưa ra sau lưng thành vòng tròn mà ôm chặt eo cô, ngả đầu lên ngực cô như đứa trẻ ngả đầu vào lòng mẹ mà thì thầm nũng nịu.
- Bây giờ, anh đã là của em rồi, nhớ là sau này không được bỏ rơi anh đó nha.
Dù đang rất mệt, cô cũng không nhịn nổi cười, người đàn ông khó ưa trong lần đầu gặp gỡ, vóc người cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028859/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.