Liên về tới nhà chồng thì trời ngả xế, phải đi đoạn đường dài bụi bặm, dằn xóc khiến cơ thể mệt mỏi nhưng khi về tới nhà chồng thì cô không dám nghỉ ngơi. Sau khi thưa hỏi cha má chồng thì cô đã có mặt ở dưới bếp phụ mọi người nấu cơm, dọn dẹp. Nhanh thấy Liên về thì vui mừng ra mặt, nó ôm chặt Liên rồi hỏi thăm đủ thứ. Sau đó kể với Liên những chuyện đã xảy ra ở nhà. Chuyện cũng không có gì nhiều, ngoại trừ việc cha chồng cô bị bệnh nặng cách đây vài hôm khiến mọi người trong nhà đều lo lắng.
Tối đến mà Đạt vẫn chưa về, Liên mệt mỏi cả ngày, khi lên tới phòng thì cô thấy cả người uể oải, cô định chờ Đạt về nhưng cơn buồn ngủ kéo tới từ lúc nào cô cũng không biết. Sáng hôm sau, trời còn chưa tỏ thì Liên nghe tiếng bước chân, nhịp bước nhẹ nhàng nhưng có phần gấp gáp làm Liên giật mình thức giấc nhưng vì còn mệt nên cô chưa muốn ngồi dậy. Trong ánh sáng lớ mờ, Liên he hé mắt thì thấy dáng Đạt nhẹ nhàng đi về phía cô rồi ngồi nhìn cô trong hồi lâu. Qua hàng mi khép hờ, Liên cảm nhận ánh mắt anh dịu dàng và nồng ấm, anh đưa tay lên gần mặt cô, không biết anh muốn làm gì nhưng bàn tay đó chưa chạm tới cô thì đã vội thu về.
Liên về nhà nhưng Đạt không biết, mấy ngày cha anh bệnh, anh không thể tới nhà cô như đã hẹn. Vì sợ cô cho anh là người thất hứa, cho nên, từ chiều hôm trước, công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028854/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.