Mặt trời khuất dạng phía đằng tây, trả thế giới cho bóng đêm huyền dịu. Nếu đã nói vạn vật hữu tình thì bóng đêm cũng có cái tình của riêng nó. Một ánh sáng lập lòe trong mái lá mới thấy được đôi bóng giao kề, một giọng hò man mác giữa đêm thanh, đó mới hay thế gian đầy nhạc điệu. Vầng trăng kia mong chờ đêm mang bóng tối, mới có thể ưỡn mình tỏ rạng phía trời xa, con người ta mong bóng tối đêm trường để cơ thể gần nhau trong gang tấc.
Giây phút mà Đạt mong chờ, Liên và anh chính thức là vợ chồng, vợ chồng thực sự chứ không chỉ là hữu danh vô thực. Đạt yêu Liên, ngay từ đầu anh không ngại ngùng khi thú nhận với cô. Anh vẫn hiểu một điều, đối với anh, có lẽ cô vẫn chưa được tự nhiên, trong mắt cô, anh vẫn là một người xa lạ, nhưng không sao, xa lạ rồi cũng trở thành thân quen, cái quan trọng vẫn là tấm lòng thực sự dành cho nhau. Sự gần gũi lâu ngày sẽ sinh niềm cảm mến. Tình yêu đôi khi chỉ từ những điều quan tâm nhỏ nhặt hằng ngày, có thể từ một bờ vai khi ngấn lệ đang rơi, mà cũng có thể từ một cánh tay nâng đỡ khi người ta sắp ngã. Anh không biết tình cảm của cô là thế nào, nhưng chí ít, anh cũng biết trái tim cô không còn là băng giá, cô đã chấp nhận anh là chồng, một người chồng thực sự để nắm tay cô đi tiếp trên con đường phía trước.
Bên ngoài cánh cửa, Liên thấy trong lòng hồi hộp, cô lúng túng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028855/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.