Liên nhấc từng bước nặng nề ra khỏi phòng bà Chung, cô không quay về như lời đã hứa với anh. Câu chuyện bà Chung vừa kể như cơn gió mùa đông lạnh buốt gieo vào lòng người không khí ảm đạm thê lương. Liên đi ra ngoài hiên ngồi một mình, rồi cô bật khóc. Không chỉ là khóc cho người mà Liên đã từng thương mà còn khóc cho một kiếp con người lận đận. Đông, cái tên của mối tình đầu đầy mơ mộng. Khi phải đi lấy chồng, Liên quyết định vùi chôn cái tên ấy vào quá khứ. Và dù hằng ngày, đôi lần bất chợt, cô không ngăn được mà nhớ tới tên anh, nhưng, những lần đó chỉ là nỗi nhớ của một mối tình không đoạn kết, nó nhẹ nhàng khơi lên một nỗi nhớ mông lung. Giờ đây, Liên nhớ tới Đông với nỗi niềm đầy tội lỗi, một dư vị cay đắng là tê buốt trái tim mình. Đông bây giờ không chỉ là nỗi nhớ mà còn là sự dày vò ray rứt của lương tâm.
Đạt vẫn thức chờ Liên, nhưng chờ tới tận khuya mà cô vẫn chưa trở về. Anh đi tới đi lui trong phòng, lắng tai nghe từng tiếng bước chân, mong mỏi chờ một tiếng đẩy cửa nhẹ nhàng. Không gian vẫn yên ắng. Đạt càng lúc càng sốt ruột. Hay là Liên đã ngủ quên bên đó rồi cũng nên, rồi anh tự phủ định vì cô đã hứa với anh, chắc là cô đang còn nói chuyện với má mình, hay là, đi qua bên đó coi thử, nhưng làm như vậy thì lại thấy ngại. Nghĩ tới nghĩ lui, Đạt quyết định ra khỏi phòng, anh nhẹ nhàng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028853/chuong-21.html